Ngày 6/8/2026, tham gia thảo luận tại Tổ về các nội dung liên quan theo chương trình kỳ họp về việc thành lập thành phố Quảng Ninh và thành phố Bắc Ninh; chủ trương đầu tư dự án xây dựng đường Vành đai 5 - Vùng Thủ đô Hà Nội và điều chỉnh chủ trương đầu tư dự án xây dựng tuyến đường sắt Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng; dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Kiến trúc; ĐBQH Phùng Đức Tiến cơ bản tán thành với các nội dung trình Quốc hội, đồng thời đề nghị tiếp tục hoàn thiện các chính sách nhằm bảo đảm phát triển bền vững, sử dụng hiệu quả nguồn lực, bảo vệ môi trường và giữ gìn bản sắc văn hóa.
Góp ý về việc thành lập thành phố Quảng Ninh và thành phố Bắc Ninh, đại biểu cho rằng cùng với phát triển đô thị, công nghiệp và dịch vụ, các địa phương cần đặc biệt quan tâm đào tạo, thu hút và giữ chân nguồn nhân lực chất lượng cao. Từ thực tiễn thu hút các tập đoàn công nghệ lớn tại Bắc Ninh, đại biểu nhận định nguồn nhân lực trình độ cao vẫn tập trung chủ yếu ở Hà Nội và các đô thị lớn; vì vậy, cần phát triển cơ sở giáo dục đại học, đào tạo nghề và có chính sách nhân lực phù hợp với định hướng phát triển của từng địa phương.
Đại biểu Phùng Đức Tiến cũng đề nghị không xem nhẹ vai trò của nông nghiệp trong quá trình đô thị hóa, nhất là tại khu vực nông thôn, miền núi và vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Nông nghiệp cần được phát triển theo hướng công nghệ cao, kinh tế xanh, kinh tế tuần hoàn, giảm phát thải và chuyển đổi số; đồng thời đẩy mạnh chế biến sâu, xây dựng chuỗi logistics để nâng cao giá trị, mở rộng thị trường tiêu thụ và xuất khẩu nông sản.

ĐBQH Phùng Đức Tiến phát biểu
Bên cạnh đó, việc quản lý, khai thác và sử dụng đất đai, tài nguyên phải bảo đảm hiệu quả. Quy hoạch đô thị, công nghiệp và hạ tầng không được đánh đổi môi trường để lấy tăng trưởng, mà phải gắn với đầu tư đồng bộ hệ thống xử lý chất thải, thoát nước, phòng, chống ngập lụt và nâng cao khả năng thích ứng với biến đổi khí hậu.
Đối với chủ trương đầu tư Dự án đường Vành đai 5 - vùng Thủ đô Hà Nội, đại biểu khẳng định đây là chủ trương đúng đắn, có ý nghĩa quan trọng trong tăng cường kết nối giữa Hà Nội với các địa phương trong vùng. Tuy nhiên, cần rà soát kỹ nhu cầu sử dụng đất, nhất là đất sản xuất nông nghiệp; đánh giá đầy đủ tác động đến an ninh lương thực và sinh kế của người dân. Đại biểu đề nghị việc phân kỳ đầu tư, bố trí nguồn vốn và tổ chức thực hiện phải đồng bộ, tránh tình trạng dự án kéo dài, làm tăng chi phí, gây lãng phí và giảm hiệu quả đầu tư. Việc lựa chọn hình thức đấu thầu hoặc chỉ định thầu cần phù hợp với từng hạng mục, đồng thời bảo đảm công khai, minh bạch, đúng quy định và tiến độ thực hiện.
Với việc điều chỉnh chủ trương đầu tư dự án xây dựng tuyến đường sắt Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng, đại biểu cơ bản thống nhất với nội dung trình Quốc hội; đồng thời đề nghị đặt dự án trong tổng thể quy hoạch giao thông và hệ thống logistics quốc gia, bảo đảm kết nối đồng bộ giữa đường sắt, đường bộ, cảng biển, các trung tâm sản xuất và khu vực xuất nhập khẩu.
Phát biểu về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Kiến trúc, đại biểu Phùng Đức Tiến đề nghị quan tâm sâu sắc hơn đến việc bảo tồn không gian văn hóa, tập quán, tín ngưỡng và đời sống của đồng bào dân tộc thiểu số. Trong quy hoạch, sắp xếp dân cư tại khu vực miền núi, cần nghiên cứu kỹ đặc điểm sinh hoạt của từng cộng đồng, tránh áp dụng máy móc những mô hình nhà ở đồng nhất, không phù hợp với điều kiện sống và làm mai một bản sắc văn hóa truyền thống.
Trước những tác động ngày càng phức tạp của biến đổi khí hậu và thiên tai, đại biểu đề nghị dự thảo Luật quy định rõ hơn yêu cầu áp dụng các giải pháp kiến trúc phù hợp với điều kiện khí hậu, địa hình và nguy cơ thiên tai của từng khu vực. Đối với công trình công cộng, nhà sinh hoạt cộng đồng và công trình phục vụ phòng, chống thiên tai, cần có yêu cầu cụ thể về khả năng chống chịu, bảo đảm an toàn và hỗ trợ người dân khi xảy ra tình huống khẩn cấp.
Về phân cấp quản lý kiến trúc, đại biểu cho rằng đây là chủ trương đúng, nhưng việc giao thẩm quyền cho cấp xã phải căn cứ vào đội ngũ cán bộ, trình độ chuyên môn và điều kiện quản lý thực tế. Cơ quan có thẩm quyền cần xây dựng khung tiêu chí cụ thể; chỉ phân cấp cho những xã đáp ứng đầy đủ điều kiện, đồng thời ban hành hướng dẫn thống nhất để bảo đảm tính khả thi và hiệu quả trong quá trình thực hiện.
Lệ Huyền