Nhà thơ Tạ Hùng Việt
chẳng thể cầm tay suốt đời nhau được
ơi con người long đong đi tìm kiếm thiên đường
cơn bão chết giữa nhọc nhằn của đất
tôi lặng lẽ miền cát bụi cô đơn
hoa Thạch Thảo tím quanh hồ nước cũ
mùa thản nhiên trên mảnh vỡ đời người
tôi nhặt những u mê của sóng
xếp nỗi mình trong thăm thẳm xanh tươi
Lối thu
ngày đã thu
đã thưa thớt dấu chân
lá đã rụng trên lưng thời gian
mùa quay quắt nắng
trên con đường im vắng
lối xưa lổ đổ bóng mình
ký ức lặng thinh
vỏ cây nứt phía căn nhà thấp
chán chê kiếm tìm
bộn bề còn - mất
đi hết một phần đời mà cứ nghĩ vẫn chưa
từ bữa lấy chồng em không về đấy nữa
tôi như đá tật nguyền sau những triệu năm mưa
Em có nhớ ngày xưa
trong kẽ đá tuổi thơ
ta là cọng rêu níu xanh cuộc đợi
nơi ngày hè đi vội
chiếc lá cuối cùng sót sẫm chiều thu
phía bên kia thảm mưa
sẽ sàng lạnh chút gió mùa đông bắc
chớm xuân ta đã gặp
khẳng khiu cây rưng rưng những chấm chồi
Dấu chân dưới lá
trở lại sân ga tìm chiều đã mất
loay hoay gót trần người đông lối chật
khói lạt sương mùa tím nỗi hoa mong
người đi đón người – ta trân trối nhớ
cánh mai sáng ngõ rụng đầy trên tay
dấu chân dưới lá ngủ quên nơi này
phong phanh nếp mỏng áo xưa vai gầy
em đã theo người qua miền lộc biếc
ta cứ loanh quanh tìm chiều đã mất
Cỏ may
hình như là nắng đã ngưng
người dưng dắt một người dưng qua đò
bãi ngô xanh ngút ngát cờ
con sông tít tắp sương mờ lối quê
cỏ bông may trắng bờ đê
tôi không dám nhổ đem về nữa đâu
bởi một mình gỡ sẽ lâu
nhưng làm sao gỡ lời đầu em trao
gió bay về tận phương nào
tôi thương tôi buộc tôi vào cỏ may
Chiều mưa giấc lá
mưa đã tan vào sương khói
bên khe nắng mùa đông
một ánh mắt buồn như cỏ
ấm nóng bàn tay nhắc nhớ
bước chân rớm lạnh u mê
lầm lụi cuộc trần tim bóng
em đi về phía sóng
phố
buổi đầu tiên tím tái mặt trời
người ơi
nơi ngực mùa gầy guộc
sương mờ giăng cánh vạc
tôi giấc lá chiều mưa
Sau ngày bão
lạc cõi âm u gió bấc
chiều đông giá rét mưa phùn
cây chơ chỏng cánh tay trần gầy guộc
đời mẹ nghèo tấm áo chẳng lành lưng
đau đáu nguyện cầu dòng sông
may mắn đậu xuống vai khói vết
những tích cóp một đời lũ cuốn ra biển hết
xao xót cuộc mưu sinh trong ký ức cuối cùng
lại bắt đầu từ những mầm xanh rưng
len trong ngổn ngang xác bão
cánh đồng mặt cỏ sáng lên
sóng bạt sương rong hư ảo
Sao băng
em như dòng sông thu mình lại sau mùa bão lũ cần mẫn thắp lên gương mặt những mùa màng
chiều tan mưa trong mộng mị cầu vồng ta mải miết đi về phía sóng long đong tay trắng tóc sương
ngước lên khoảng xanh nơi giọt chuông cao vút tháp buồn em chết đuối trong cơn mơ kiếp khác
không giữ nổi tuổi mình ta về với biển lư khư quầng ảo nhỏ đủ chứa nỗi cô đơn cả thế gian này
ta không biết gì về số phận và những linh ứng từ những vệt sáng đêm đêm vụt tắt ngang trời
ta hỏi
em nói
sao băng
Theo Nhà văn tp Hồ Chí Minh 20/3/2011
Nhà Thơ Tạ Hùng Việt