[Đăng ngày: 11/04/2026]


Buổi chiều ngày 10 tháng 4 năm 2026, tiếp tục Chương trình kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI, Quốc hội tiến hành thảo luận phiên toàn thể tại Hội trường về dự án Luật Tín ngưỡng, tôn giáo (sửa đổi). 


Tham gia phiên thảo luận, bà Chamaléa Thị Thủy, Ủy viên Ban thường vụ Tỉnh ủy, Giám đốc sở Dân tộc và Tôn giáo, đại biểu Quốc hội khóa XVI tỉnh Khánh Hòa đã có ý kiến thảo luận đối với nội dung dự thảo Luật này.

 

Bà Chamaléa Thị Thủy - Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy,
Giám đốc Sở Dân tộc và Tôn giáo, ĐBQH khóa XVI tỉnh Khánh Hòa

 

Khẳng định cách tiếp cận tiến bộ, hài hòa giữa quyền tự do tín ngưỡng và ổn định xã hội

 

Đánh giá về dự thảo Luật Tín ngưỡng, tôn giáo (sửa đổi), đại biểu Chamaléa Thị Thủy ghi nhận sự chuẩn bị công phu, kỹ lưỡng của cơ quan soạn thảo. Dự thảo Luật được xây dựng trên nguyên tắc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người theo tinh thần Hiến pháp, đồng thời tương thích với các điều ước quốc tế mà Việt Nam là thành viên hoặc đã cam kết. Điểm đáng chú ý là cách tiếp cận hài hòa giữa bảo đảm quyền con người và yêu cầu giữ vững ổn định xã hội, phù hợp với điều kiện văn hóa, xã hội của Việt Nam.

 

Mở rộng hợp tác quốc tế: Tăng cường đối thoại, nâng cao vị thế

 

Một trong những điểm mới nổi bật của dự thảo Luật là việc bổ sung quy định về hợp tác quốc tế trong công tác tín ngưỡng, tôn giáo tại Điều 5. Theo đại biểu, đây là bước tiến quan trọng, tạo cơ sở pháp lý để Việt Nam chủ động mở rộng hợp tác, tăng cường đối thoại với các đối tác quốc tế.

 

Thông qua đó, không chỉ góp phần giúp bạn bè quốc tế hiểu rõ hơn về chính sách tôn trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Việt Nam, mà còn giúp các cơ quan chức năng tiếp cận, học hỏi kinh nghiệm quốc tế một cách có chọn lọc. Trong bối cảnh vẫn còn tồn tại những nhận thức chưa khách quan từ một số tổ chức, cá nhân nước ngoài, quy định này càng có ý nghĩa thiết thực trong việc nâng cao hình ảnh và vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế.

 

Nguồn nhân lực - “nút thắt” cần tháo gỡ để nâng cao hiệu quả quản lý

 

Nhấn mạnh tính đặc thù của lĩnh vực tín ngưỡng, tôn giáo, đại biểu cho rằng đây không phải là hoạt động quản lý hành chính thuần túy, mà đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc, tinh thần tôn trọng, khả năng đối thoại và thuyết phục. Mỗi quyết định quản lý không chỉ là áp dụng pháp luật mà còn là sự ứng xử văn hóa, tinh tế và thấu cảm với niềm tin của con người.

 

Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy đội ngũ cán bộ làm công tác tôn giáo, đặc biệt ở cơ sở, còn mỏng, kiêm nhiệm nhiều nhiệm vụ; trình độ, kỹ năng chưa đồng đều; thiếu đào tạo bài bản, chuyên sâu. Chính sách đãi ngộ hiện hành cũng chưa tương xứng với tính chất đặc thù của công việc.

 

Từ đó, đại biểu chỉ rõ vấn đề không chỉ nằm ở “thiếu người” mà là thiếu một chiến lược phát triển nguồn nhân lực chuyên nghiệp, bền vững. Vì vậy, cần bổ sung các quy định cụ thể về tiêu chuẩn, năng lực cán bộ; cơ chế đào tạo, bồi dưỡng bắt buộc, thường xuyên; đồng thời có chính sách thu hút, đãi ngộ phù hợp, nhất là tại các địa bàn nhạy cảm, phức tạp.

 

Đổi mới tư duy quản lý: Từ “tiền kiểm” sang “hậu kiểm”, tăng tính tự chủ của cộng đồng

 

Đại biểu đánh giá cao việc dự thảo Luật thể hiện rõ tinh thần đổi mới tư duy quản lý theo chủ trương của Đảng và Nhà nước, chuyển từ “tiền kiểm” sang “hậu kiểm”, đồng hành và hỗ trợ các tổ chức, cá nhân thực hiện quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.

 

Cụ thể, một số thủ tục được chuyển từ “đăng ký” sang “thông báo”, như quy định tại khoản 2 Điều 15 về hoạt động tín ngưỡng tại cơ sở. Điều này thể hiện sự tôn trọng cơ chế tự quản của cộng đồng, đồng thời góp phần hạn chế cơ chế “xin - cho”.

 

Tuy nhiên, để bảo đảm rõ trách nhiệm của cơ quan nhà nước và tính đồng bộ của hệ thống pháp luật, đại biểu đề nghị bổ sung quy định về trách nhiệm của cơ quan có thẩm quyền trong việc bảo đảm các hoạt động tín ngưỡng được tổ chức theo đúng nội dung đã thông báo.

 

Bảo đảm nguồn lực tài chính – điều kiện tiên quyết để Luật khả thi

 

Một trong những vấn đề được đại biểu đặc biệt nhấn mạnh là nguồn kinh phí thực hiện. Dự thảo Luật đã đặt ra nhiều mục tiêu quan trọng như xây dựng cơ sở dữ liệu về tín ngưỡng, tôn giáo; thúc đẩy chuyển đổi số; tăng cường công khai, minh bạch và cải cách thủ tục hành chính.

 

Tuy nhiên, các mục tiêu này đều đòi hỏi nguồn lực tài chính đáng kể và cơ chế phân bổ phù hợp. Trong khi đó, dự thảo hiện chưa có quy định cụ thể về bảo đảm kinh phí, chưa xác định rõ trách nhiệm bố trí nguồn lực, cũng như chưa gắn phân cấp với phân bổ nguồn lực tương ứng.

 

Từ thực tiễn đó, đại biểu đề nghị cần bổ sung quy định mang tính nguyên tắc về bảo đảm nguồn lực thực thi Luật, tạo cơ sở pháp lý để Chính phủ quy định chi tiết việc phân bổ ngân sách, phát triển nhân lực và đầu tư hạ tầng cho công tác quản lý nhà nước trong lĩnh vực này.

 

Đầu tư cho tín ngưỡng, tôn giáo là đầu tư cho ổn định và phát triển bền vững

 

Khép lại phần phát biểu, đại biểu Chamaléa Thị Thủy nhấn mạnh: đầu tư cho công tác tín ngưỡng, tôn giáo không đơn thuần là chi phí, mà là đầu tư cho sự ổn định xã hội, củng cố niềm tin của Nhân dân và tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

 

Đây chính là nền tảng quan trọng để các chính sách đi vào cuộc sống một cách hiệu quả, góp phần xây dựng xã hội hài hòa, phát triển bền vững trong bối cảnh hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng.

 

Thúy Sương